念奴嬌 除夕詠梅次常國武韻

宋代 單人耘
一聲爆竹,破陰霾、漠漠長空雁度。江畔黃昏燈不定,波動金蛇狂舞。 眾舸沉沉,群山寂寂,春意歸何許。彤雲疑夢,鄉心欲綻誰補。 且喜東岸梅花,寒苞獨放,不畏北風侮。地老天荒百卉盡,剩此一枝如柱。 鐵骨鏤冰,幽香沁月,夜永無人睹。鴉啼天曉,日光萬里紅駐。
shēng bào zhú   yīn mái cháng kōng yàn jiāng pàn huáng hūn dēng dìng   dòng jīn shé kuáng
zhòng chén chén   qún shān   chūn guī tóng yún mèng   xiāng xīn zhàn shuí
qiě dōng àn méi huā   hán bāo fàng   wèi běi fēng lǎo tiān huāng bǎi huì jǐn   shèng zhī zhù
tiě lòu bīng   yōu xiāng qìn yuè   yǒng rén tiān xiǎo   guāng wàn hóng zhù