念奴嬌(垂虹亭)

宋代 朱敦儒
放船縱棹,趁吳江風露,平分秋色。帆卷垂虹波面冷,初落蕭蕭楓葉。萬頃琉璃,一輪金鑒,與我成三客。碧空寥廓,瑞星銀漢爭白。 深夜悄悄魚龍,靈旗收暮靄,天光相接。瑩澈乾坤,全放出、疊玉層冰宮闕。洗盡凡心,相忘塵世,夢想都銷歇。胸中雲海,浩然猶浸明月。
fàng chuán zòng zhào   chèn jiāng fēng   píng fēn qiū fān juǎn chuí hóng miàn lěng   chū luò xiāo xiāo fēng wàn qǐng liú li   lún jīn jiàn   chéng sān kōng liáo kuò   ruì xīng yín hàn zhēng bái
shēn qiāo qiāo lóng   líng shōu ǎi   tiān guāng xiāng jiē yíng chè qián kūn   quán fàng chū dié céng bīng gōng què jǐn fán xīn   xiāng wàng chén shì   mèng xiǎng dōu xiāo xiē xiōng zhōng yún hǎi   hào rán yóu jìn míng yuè