念奴嬌 初冬

清代 徐燦
黃花過了,見碧空雲盡,素秋無跡。薄薄羅衣寒似水,霜逗一庭花石。 回首江城,高低禾黍,涼月紛紛白。眼前夢裡,不知何處鄉國。 難得此際清閒,長吟短詠,也算千金刻。象板鶯笙猶醉耳,卻是酒醒今夕。 有幾朱顏,鏡中暗減,不用塵沙逼。燕山一片,古今多少羈客。
huáng huā guò le   jiàn kōng yún jǐn   qiū báo báo luó hán shì shuǐ shuāng   dòu tíng huā shí    
huí shǒu jiāng chéng   gāo shǔ   liáng yuè fēn fēn bái yǎn qián mèng   zhī chǔ xiāng guó    
nán de qīng xián   cháng yín duǎn yǒng   suàn qiān jīn xiàng bǎn yīng shēng yóu zuì ěr què   shì jiǔ xǐng jīn    
yǒu zhū yán   jìng zhōng àn jiǎn   yòng chén shā yān shān piàn   jīn duō shǎo