念奴嬌 冰澌

宋代 鄧剡
琮琤何得,響空濛、卻似鳴榔聲沸。望里平江橫雪嶺,駕斷虹梁漁市。 若有神驅,如遵帝遣,瞬息層巒峙。南陽龍奮,滹沱凝合猶此。 遙想蘇武窮邊,霜鴻夜渡,蒿目吟寒視。鐵騎街枚還疾走,瑟瑟風搖旗幟。 月白沙明,雲凝地裂,四野悲徊至。羈魂牢落,我身今在何世。
cóng chēng de   xiǎng kōng méng què shì míng láng shēng fèi wàng píng jiāng héng xuě lǐng   jià duàn hóng liáng shì
ruò yǒu shén   zūn qiǎn   shùn céng luán zhì nán yáng lóng fèn   tuó níng yóu
yáo xiǎng qióng biān   shuāng hóng   hāo yín hán shì tiě jiē méi hái zǒu   fēng yáo zhì
yuè bái shā míng   yún níng liè   bēi huái zhì hún láo luò   shēn jīn zài shì