念奴嬌·冰容玉格

宋代 程大昌
冰容玉格,笑桃杏、非是閨幃裝束。待要舒華那更管,朔氣凝波僵木。五鬣山松,萬年宮樹,僅僅存餘綠。一枝寄贈,教渠知道春復。寧解車馬成蹊,高標宜雪月,仍便溪谷。縱有知聞,誰辦得、駕野凌寒秉燭。盡更荒閒,終難掩抑,風裡香千斛。林坰興盡,此時鼎味翻足。
bīng róng   xiào táo xìng fēi shì guī wéi zhuāng shù dài yào shū huá gèng guǎn   shuò níng jiāng liè shān sōng   wàn nián gōng shù   jǐn jǐn cún zhī zèng   jiào zhī dào chūn níng jiě chē chéng   gāo biāo xuě yuè   réng biàn 便 zòng yǒu zhī wén   shuí bàn jià líng hán bǐng zhú jǐn gèng huāng xián   zhōng nán yǎn   fēng xiāng qiān lín jiōng xìng jìn   shí dǐng wèi fān