念奴嬌 被酒呈荔裳顧庵西樵三公並示豹人孝威梅岑舟次方鄴希韓汝受散木諸子仍用原韻

清代 陳維崧
仆何為者,是東吳愁客,最能擊築。記得阿奴年少日,曾直高人品目。 甚矣吾衰,時乎不再,二語那堪讀。朱門列戟,此中何限粱肉。 幸遇袞袞群公。憐而召我,共看東籬菊。我意亦思歸去耳,聊葺溪干破屋。 行乞歌場,為傭屠肆,也覓三餐粥。安能溪刻,矯廉長效孤竹。
wéi zhě   shì dōng chóu   zuì néng zhù de ā nián shào céng   zhí gāo rén pǐn    
shén shuāi   shí zài   èr kān zhū mén liè   zhōng xiàn liáng ròu    
xìng gǔn gǔn qún gōng lián ér zhào gòng   kàn dōng guī ěr liáo   gàn      
xíng chǎng   wèi yōng   sān cān zhōu ān néng jiǎo   lián cháng xiào zhú