念奴嬌(八月十三夜,與宋卿對月賞桂花于光遠庵,和李漢老詞)

宋代 倪稱
素秋向晚,正洞庭木落,疏林凋綠。惟有岩前雙桂樹,翠葉香浮金粟。皓月飛來,徘徊樹杪,光射林間屋。夜深人靜,好風忽起庭竹。 俄頃萬簌號鳴,清寒疑乍,聽高岩懸瀑。起看碧天澄似洗,應費明河千斛。細酌鵝黃,宴搜奇句,逸氣凌鴻鵠。浩歌歸去,卻愁踏碎瓊玉。
qiū xiàng wǎn   zhèng dòng tíng luò   shū lín diāo wéi yǒu yán qián shuāng guì shù   cuì xiāng jīn hào yuè fēi lái   pái huái shù miǎo   guāng shè lín jiān shēn rén jìng   hǎo fēng tíng zhú
é qǐng wàn hào míng   qīng hán zhà   tīng gāo yán xuán bào kàn tiān chéng shì   yīng fèi míng qiān zhuó é huáng   yàn sōu   líng hóng hào guī   què chóu suì qióng