念奴嬌·百年光景

宋代 陳著
百年光景,算山中、多占人間分數。一片清風梅是主,彈壓粗花俗樹。小小魚池,深深鶯谷,曲曲香雲路。堪詩堪畫,是天分付閒處。聞要跨鶴西遊,家林自好,且何妨留駐。趁取酴醿新煮酒,燒筍煎花為具。萬事皆空,千金一刻,底用閒愁苦。無情杜宇,笑他催我歸去。
bǎi nián guāng jǐng   suàn shān zhōng duō zhàn rén jiān fēn shù piàn qīng fēng méi shì zhǔ   tán huā shù xiǎo xiǎo chí   shēn shēn yīng   xiāng yún kān shī kān huà   shì tiān fèn xián chǔ wén yào kuà 西 yóu   jiā lín hào   qiě fáng liú zhù chèn xīn zhǔ jiǔ   shāo sǔn jiān huā wèi wàn shì jiē kōng   qiān jīn   yòng xián chóu qíng   xiào cuī guī