念奴嬌 白蓮用仲殊韻

魏晉 張野
水風清暑,記平湖十里,寒生紈素。羅襪塵輕雲冉冉,彷佛凌波仙女。雪艷明秋瓊肌沁露,香滿西陵浦。蘭舟一葉,月明曾到深處。誰念玉佩飄零,翠房淒冷,幾度相思苦。異地相看渾是夢,忍把荷觴深注。碧藕多絲,翠莖有刺,脈脈愁煙雨。江雲撩亂,倚闌終日凝佇。
shuǐ fēng qīng shǔ   píng shí   hán shēng wán luó chén qīng yún rǎn rǎn   páng líng xiān xuě yàn míng qiū qióng qìn   xiāng mǎn 滿 西 líng lán zhōu   yuè míng céng dào shēn chù shuí niàn pèi piāo líng   cuì fáng lěng   xiāng xiāng kàn hún shì mèng   rěn shāng shēn zhù ǒu duō   cuì jīng yǒu   chóu yān jiāng yún liáo luàn   lán zhōng níng zhù