念奴嬌

宋代 李邴
素光練淨,映秋山、隱隱修眉橫綠。鳷鵲樓高天似水,碧瓦寒生銀粟。千丈斜暉,奔雲涌霧,飛過盧仝屋。更無塵氣,滿庭風碎梧竹。 誰念鶴髮仙翁,當年曾共賞,紫岩飛瀑。對影三人聊痛飲,一洗離愁千斛。斗轉參橫,翩然歸去,萬里騎黃鵠。滿川霜曉,叫雲吹斷橫玉。
guāng liàn jìng   yìng qiū shān yǐn yǐn xiū méi héng zhī què lóu gāo tiān shì shuǐ   hán shēng yín qiān zhàng xié huī   bēn yún yǒng   fēi guò tóng gèng chén   mǎn 滿 tíng fēng suì zhú
shuí niàn xiān wēng   dāng nián céng gòng shǎng   yán fēi duì yǐng sān rén liáo tòng yǐn   chóu qiān dǒu zhuǎn shēn héng   piān rán guī   wàn huáng mǎn 滿 chuān shuāng xiǎo   jiào yún chuī duàn héng