念奴嬌

宋代 田為
嫩冰未白,被霜風換卻,滿院秋色。小閣深沉圍坐促,初擁紅爐宜窄。簾密收香,窗明遲夜,硯冷凝新滴。無人知道,箇中多少岑寂。 翻念一枕高唐,當年仙夢覺,難尋消息。睡起微醒衣袖重,不管腰支猶索。旋暖銀簧,時添酥字,筍玉寒無力。如今腸斷,暮雲依舊凝碧。
nèn bīng wèi bái   bèi shuāng fēng huàn què   mǎn 滿 yuàn qiū xiǎo shēn chén wéi zuò   chū yōng hóng zhǎi lián shōu xiāng   chuāng míng chí   yàn lěng níng xīn rén zhī dào   zhōng duō shǎo cén
fān niàn zhěn gāo táng   dāng nián xiān mèng jué   nán xún xiāo xi shuì wēi xǐng xiù zhòng   guǎn yāo zhī yóu suǒ xuán nuǎn yín huáng   shí tiān   sǔn hán jīn cháng duàn   yún jiù níng