念奴嬌

宋代 劉辰翁
枯寒生晚,復何似、張緒少年時意。薄命不逢何至此,滿眼啼妝齲齒。城是城非,年來年去,萬八千能幾。半痴半了,更痴兒計孫計。 回首仕已半生,仕何如已,已矣羞拈起。幸有橘丸丸日大,且復從公圍戲。若論彈文,更書謗篋,吾歷無餘紙。多年致仕,大都有甚恩例。
hán shēng wǎn   zhāng shào nián shí mìng féng zhì   mǎn 滿 yǎn zhuāng chǐ chéng shì chéng fēi   nián lái nián   wàn qiān néng bàn chī bàn le   gèng chī ér sūn
huí shǒu shì bàn shēng   shì   xiū niān xìng yǒu wán wán   qiě cóng gōng wéi ruò lùn dàn wén   gèng shū bàng qiè   zhǐ duō nián zhì shì   yǒu shèn ēn