念奴嬌

宋代 劉一止
故山秋晚,嘆蕭蕭華發,霜林同色。崖谷題詩追舊賞,往往蒼苔綠壁。二士權奇,一翁衰病,努力攀筇屐。佛香吹過,了知境是空寂。 別後風月佳時,拄頤何事,想東林遙碧。小砑蠻箋驚秀句,天巧何曾雕刻。倚馬雄才,凌雲逸氣,路覺丹霄直。三千牘就,看君歸奏文石。
shān qiū wǎn   tàn xiāo xiāo huá   shuāng lín tóng shī zhuī jiù shǎng   wǎng wǎng cāng tái èr shì quán   wēng shuāi bìng   pān qióng xiāng chuī guò   le zhī jìng shì kōng
bié hòu fēng yuè jiā shí   zhǔ shì   xiǎng dōng lín yáo xiǎo mán jiān jīng xiù   tiān qiǎo zēng diāo xióng cái   líng yún   jué dān xiāo zhí sān qiān jiù   kàn jūn guī zòu wén shí