念奴嬌

宋代 柴望
春來多困,正日移簾影,銀屏深閉。喚夢幽禽煙柳外,驚斷巫山十二。宿酒初醒,新愁半解,惱得成憔悴。逢松雲鬢,不堪鸞鏡梳洗。 門外滿地香風,殘梅零亂,玉糝蒼苔碎。乍暖乍寒渾莫擬,欲試羅衣猶未。鬥草雕闌,買花深院,做踏青天氣。晴鳩鳴處,一池昨夜春水。
chūn lái duō kùn   zhèng lián yǐng   yín píng shēn huàn mèng yōu qín yān liǔ wài   jīng duàn shān shí èr 宿 jiǔ chū xǐng   xīn chóu bàn jiě   nǎo chéng qiáo cuì féng sōng yún bìn   kān luán jìng shū
mén wài mǎn 滿 xiāng fēng   cán méi líng luàn   shēn cāng tái suì zhà nuǎn zhà hán hún   shì luó yóu wèi dòu cǎo diāo lán   mǎi huā shēn yuàn   zuò qīng tiān qíng jiū míng chù   chí zuó chūn shuǐ