念奴嬌

宋代 葉夢得
雲峰橫起,障吳關三面,真成尤物。倒卷回潮目盡處,秋水黏天無壁。綠鬢人歸,如今雖在,空有千莖雪。追尋如夢,漫余詩句猶傑。 聞道尊酒登臨,孫郎終古恨,長歌時發。萬里雲屯瓜步晚,落日旌旗明滅。鼓吹風高,畫船遙想,一笑吞窮髮。當時曾照,更誰重問山月。
yún fēng héng   zhàng guān sān miàn   zhēn chéng yóu dào juǎn huí cháo jǐn chù   qiū shuǐ nián tiān bìn rén guī   jīn suī zài   kōng yǒu qiān jīng xuě zhuī xún mèng   màn shī yóu jié
wén dào zūn jiǔ dēng lín   sūn láng zhōng hèn   cháng shí wàn yún tún guā wǎn   luò jīng míng miè chuī fēng gāo   huà chuán yáo xiǎng   xiào tūn qióng dāng shí céng zhào   gèng shuí zhòng wèn shān yuè