念奴嬌

宋代 陳三聘
餘霞飛綺,望長天、頃刻雲容凝碧。今夕江皋風力軟,明日波心頭白。客舸東流,語離深夜,遣我新愁積。春融花麗,定知天相行色。 別後一紙鄉書,故人相問,好趁秋鴻翼。空有佳人千點淚,錦字機中曾織。利鎖名韁,古今同是,誰失知誰得。來朝愁望,舊樓何處西北。
xiá fēi   wàng cháng tiān qǐng yún róng níng jīn jiāng gāo fēng ruǎn   míng xīn tóu bái dōng liú   shēn   qiǎn xīn chóu chūn róng huā   dìng zhī tiān xiàng xíng
bié hòu zhǐ xiāng shū   rén xiàng wèn   hǎo chèn qiū hóng kōng yǒu jiā rén qiān diǎn lèi   jǐn zhōng céng zhī suǒ míng jiāng   jīn tóng shì   shuí shī zhī shuí lái zhāo chóu wàng   jiù lóu chǔ 西 běi