念奴嬌

宋代 陳三聘
浮雲吹盡,卷長空、千頃都凝寒碧。兔杵無聲風露冷,天在憐人寂。故遣姮娥,駕蟾飛上,玉宇元同色。天津何事,此時偏界南北。 不但對影三人,我歌君和,我舞君須拍。滌洗胸中愁萬斛,莫問今宵何夕。老矣休論。著鞭安用,一笑真狂客。夜深歸去,爛然溪上阡陌。
yún chuī jǐn   juǎn cháng kōng qiān qǐng dōu níng hán chǔ shēng fēng lěng   tiān zài lián rén qiǎn héng é   jià chán fēi shàng   yuán tóng tiān jīn shì   shí piān jiè nán běi
dàn duì yǐng sān rén   jūn   jūn pāi xiōng zhōng chóu wàn   wèn jīn xiāo lǎo xiū lùn zhù biān ān yòng   xiào zhēn kuáng shēn guī   làn rán shàng qiān