念奴嬌

宋代 程垓
秋風秋雨,正黃昏、供斷一窗愁絕。帶減衣寬誰念我,難忍重城離別。轉枕褰帷,挑燈整被,總是相思切。知他別後,負人多少風月。 不是怨極愁濃,只愁重見了,相思難說。料得新來魂夢裡,不管飛來蝴蝶。排悶人間,寄愁天上,終有歸時節。如今無奈,亂雲依舊千疊。
qiū fēng qiū   zhèng huáng hūn gòng duàn chuāng chóu jué dài jiǎn kuān shuí niàn   nán rěn zhòng chéng bié zhuǎn zhěn qiān wéi   tiǎo dēng zhěng bèi   zǒng shì xiāng qiè zhī bié hòu   rén duō shǎo fēng yuè
shì yuàn chóu nóng   zhǐ chóu zhòng jiàn le   xiāng nán shuō liào de xīn lái hún mèng   guǎn fēi lái dié pái mèn rén jiān   chóu tiān shàng   zhōng yǒu guī shí jié jīn nài   luàn yún jiù qiān dié