念奴嬌

宋代 趙善括
於嵐光亭。思恭蔣丈寵和寄示,醉中操筆,對月再用前韻 揚輝璧月,照層台縹緲,蓬萊雲氣。玉宇清明仙語近,多少怨紅愁翠。問我殷勤,幾年塵土,依舊高標緻。廣寒別後,與誰曾共幽會。 一日失腳人間,十常八九,底事如人意。狗苟繩營真可笑,何乃比余於是。風月佳時,江山好處,無復懷愁悴。倚欄舒嘯,六經時自心醉。
lán guāng tíng gōng jiǎng zhàng chǒng shì   zuì zhōng cāo   duì yuè zài yòng qián yùn
yáng huī yuè   zhào céng tái piāo miǎo   péng lái yún qīng míng xiān jìn   duō shǎo yuàn hóng chóu cuì wèn yīn qín   nián chén   jiù gāo biāo zhì guǎng hán bié hòu   shuí céng gòng yōu huì
shī jiǎo rén jiān   shí cháng jiǔ   shì rén gǒu gǒu shéng yíng zhēn xiào   nǎi shì fēng yuè jiā shí   jiāng shān hǎo chù   huái chóu cuì lán shū xiào   liù jīng shí xīn zuì