念奴嬌

宋代 京鏜
出愈奇。輒復賦一首以謝萬分,並述所懷。 郎闈夙望,問何因袖手,雙流溪畔。憶昔班行曾接武,今喜一尊同泛。驥櫪難淹,鵬程方遠,大器成須晚。等閒訪我,又驚雲雨分散。 最是遊子悲鄉,小人懷土,夢繞江南岸。楚尾吳頭家住處,滿目山川遐觀。歸興雖濃,俞音尚_,此地非貪戀。東西惟命,去留遲速休管。
chū zhé shǒu xiè wàn fēn   bìng shù suǒ huái
láng wéi wàng   wèn yīn xiù shǒu   shuāng liú pàn bān háng céng jiē   jīn zūn tóng fàn nán yān   péng chéng fāng yuǎn   chéng wǎn děng xián fǎng   yòu jīng yún fēn sǎn
zuì shì yóu bēi xiāng   xiǎo rén huái   mèng rào jiāng nán àn chǔ wěi tóu jiā zhù chù   mǎn 滿 shān chuān xiá guān guī xīng suī nóng   yīn shàng   _   _, fēi tān liàn dōng 西 wéi   mìng liú chí xiū