念奴嬌

宋代 曾紆
片帆暮落,正前村梅蕊,愁人如雪。東陌西溪長記得,疏影橫斜時節。六出冰姿,玉人微步,笑里輕輕折。蘭房沈醉,暗香曾共私竊。 回頭萬水千山,一枝重見處,離腸千結。料想臨鸞消瘦損,時把啼紅偷浥。怎得伊來,許多幽恨,共捻青梢說。如今千里,斷魂空對明月。
piàn fān luò   zhèng qián cūn méi ruǐ   chóu rén xuě dōng 西 zhǎng de   shū yǐng héng xié shí jié liù chū bīng 姿   rén wēi   xiào qīng qīng zhé lán fáng shěn zuì   àn xiāng céng gòng qiè
huí tóu wàn shuǐ qiān shān   zhī zhòng jiàn chǔ   cháng qiān jié liào xiǎng lín luán xiāo shòu sǔn   shí hóng tōu zěn de lái   duō yōu hèn   gòng niǎn qīng shāo shuō jīn qiān   duàn hún kōng duì míng yuè