念奴嬌

宋代 神穎
陽春布暖,又還見、光景如梭催逼。帝里皇都人共道,好個前時春色。默默暗沈,含顰不語,此意誰人識。何如索笑,放開說盡端的。 須信漏泄風光,百花頭上,報一枝消息。多少園林應次第,迤邐排紅駢白。金鼎芳滋,玉堂璀璨,趁取佳時節。東君歸後,綠陰依舊南陌。
yáng chūn nuǎn   yòu hái jiàn guāng jǐng suō cuī huáng dōu rén gòng dào   hǎo qián shí chūn àn shěn   hán pín   shuí rén shí suǒ xiào   fàng kāi shuō jìn duān de
xìn lòu xiè fēng guāng   bǎi huā tou shàng   bào zhī xiāo xi duō shǎo yuán lín yīng   pái hóng pián bái jīn dǐng fāng   táng cuǐ càn   chèn jiā shí jié dōng jūn guī hòu   yīn jiù nán