念奴嬌

宋代 秦觀
夜涼湖上,酌芳尊,對此一輪皓月。歲月匆匆人老大,又近中秋時節。夜氣泬,湖光曠邈。風舞蕭蕭葉。水天一色,坐來肌骨清徹。 自念塵滿征衫,無人為浣,灑淚今成血。玉兔銀蟾休道遠,不識愁人情切。繡帳香銷,畫屏燭冷,此意憑誰說。天青海碧,枉教望斷瑤闕。
liáng shàng   zhuó fāng zūn   duì lún hào yuè suì yuè cōng cōng rén lǎo   yòu jìn zhōng qiū shí jié jué     guāng kuàng miǎo fēng xiāo xiāo shuǐ tiān   zuò lái qīng chè
niàn chén mǎn 滿 zhēng shān   rén wéi huàn   lèi jīn chéng xuè yín chán xiū dào yuǎn   shí chóu rén qíng qiē xiù zhàng xiāng xiāo   huà píng zhú lěng   píng shuí shuō tiān qīng hǎi   wǎng jiào wàng duàn yáo quē