念奴嬌

宋代 范成大
雙峰疊障,過天風海雨,無邊空碧。月姊年年應好在,玉闕瓊宮愁寂。誰喚痴雲,一杯未盡,夜氣寒無色。碧城凝望,高樓縹緲西北。 腸斷桂冷蟾孤,佳期如夢,又把闌干拍。霧鬢風鬟相借問,浮世幾回今夕。圓缺晴陰,古今同恨,我更長為客。嬋娟明夜,尊前誰念南陌。
shuāng fēng dié zhàng   guò tiān fēng hǎi   biān kōng yuè nián nián yīng hǎo zài   quē qióng gōng chóu shuí huàn chī yún   bēi wèi jǐn   hán chéng níng wàng   gāo lóu piāo miǎo 西 běi
cháng duàn guì lěng chán   jiā mèng   yòu lán gān pāi bìn fēng huán xiāng jiè wèn   shì huí jīn yuán quē qíng yīn   jīn tóng hèn   gèng zhǎng wèi chán juān míng   zūn qián shuí niàn nán