念奴嬌

宋代 朱淑貞
鵝毛細翦,是瓊珠密灑,一時堆積。斜倚東風渾漫漫,頃刻也須盈尺。玉作樓台,鉛鎔天地,不見遙岑碧。佳人作戲,碎揉些子拋擲。 爭奈好景難留,風僝雨僽,打碎光凝色。總有十分輕妙態,誰似舊時憐惜。擔閣梁吟,寂寥楚舞,笑捏獅兒只。梅花依舊,歲寒松竹三益。
é máo jiǎn   shì qióng zhū   shí duī xié dōng fēng hún màn màn   qǐng yíng chǐ zuò lóu tái   qiān róng tiān   jiàn yáo cén jiā rén zuò   suì róu xiē pāo zhì
zhēng nài hǎo jǐng nán liú   fēng chán zhòu   suì guāng níng zǒng yǒu shí fēn qīng miào tài   shuí shì jiù shí lián dān liáng yín   liáo chǔ   xiào niē shī ér zhǐ méi huā jiù   suì hán sōng zhú sān