念奴嬌

宋代 曾覿
霽天湛碧,正新涼風露,冰壺清徹。河漢無聲□□□,湧出銀蟾孤絕。岩桂香飄,井梧影轉,冷浸宮袍潔。西廂往事,一簾幽夢淒切。 腸斷楚峽雲歸,尊前無緒,只有愁如發。此夕姮娥應也恨,冷落瓊樓金闕。禁漏迢迢,邊鴻杳杳,密意憑誰說。闌干星漢,落梅三弄初闋。
tiān zhàn   zhèng xīn liáng fēng   bīng qīng chè hàn shēng         yǒng chū yín chán jué yán guì xiāng piāo   jǐng yǐng zhuǎn   lěng jìn gōng páo jié 西 xiāng wǎng shì   lián yōu mèng qiè
cháng duàn chǔ xiá yún guī   zūn qián   zhǐ yǒu chóu héng é yīng hèn   lěng luò qióng lóu jīn què jìn lòu tiáo tiáo   biān hóng yǎo yǎo   píng shuí shuō lán gān xīng hàn   luò méi sān nòng chū què