念奴嬌

宋代 曹勛
半陰未雨,洞房深、門掩清潤芳晨。古鼎金爐,煙細細、飛起一縷輕雲。羅綺嬌春。爭攏翠袖,笑語惹蘭芬。歌筵初罷,最宜斗帳黃昏。 樓上念遠佳人。心隨瀋水,學蘭灺俱焚。事與人非,爭似此、些子香氣常存。記得臨分。羅巾余贈,盡日把濃熏。一回開看,一迴腸斷重聞。
bàn yīn wèi   dòng fáng shēn mén yǎn qīng rùn fāng chén dǐng jīn   yān fēi qīng yún luó jiāo chūn zhēng lǒng cuì xiù   xiào lán fēn yán chū   zuì dǒu zhàng huáng hūn
lóu shàng niàn yuǎn jiā rén xīn suí shěn shuǐ   xué lán xiè fén shì rén fēi   zhēng xiē xiāng cháng cún de lín fēn luó jīn zèng   jìn nóng xūn huí kāi kàn   huí cháng duàn zhòng wén