念奴嬌

宋代 曹勛
烘簾晝暖,正飛花堆錦,風遲煙暮。綠葉成陰春又老,甲子誰能重數。梅已青圓,雪深猶記,曾捻疏枝否。須知物外,這些光景常駐。 聞道江水東頭,同門相過,不作兒女語。醉墨凌波歌數闋,心跡都忘逆旅。胸次扶搖,壺中光景,肯與人同趣。棲塵功就,浩然俱待飛去。
hōng lián zhòu nuǎn   zhèng fēi huā duī jǐn   fēng chí yān chéng yīn chūn yòu lǎo   jiǎ shuí néng chóng shù méi qīng yuán   xuě shēn yóu   céng niǎn shū zhī fǒu zhī wài   zhè xiē guāng jǐng cháng zhù
wén dào jiāng shuǐ dōng tóu   tóng mén xiāng guò   zuò ér zuì líng shù què   xīn dōu wàng xiōng yáo   zhōng guāng jǐng   kěn rén tóng chén gōng jiù   hào rán dài fēi