念奴嬌

宋代 王以寧
雲收天碧。漸風高露冷,群喧初寂。遠浦歸舟荒渡口,搴篷橫棹堤側。一帶澄江,十分蟾影,千里寒光白。襟懷迎爽,有人獨步攜策。 遙想簾卷瓊樓,憑闌凝望,此意知何極。聲斷秦簫雙鳳駕,凌厲飛仙同籍。問漢乘槎,採珠臨海,往事空蹤跡。莫辭吟賞,終宵清景難得。
yún shōu tiān jiàn fēng gāo lěng   qún xuān chū yuǎn guī zhōu huāng kǒu   qiān péng héng zhào dài chéng jiāng   shí fēn chán yǐng   qiān hán guāng bái jīn huái yíng shuǎng   yǒu rén xié
yáo xiǎng lián juǎn qióng lóu   píng lán níng wàng   zhī shēng duàn qín xiāo shuāng fèng jià   líng fēi xiān tóng wèn hàn chéng chá   cǎi zhū lín hǎi   wǎng shì kōng zōng yín shǎng   zhōng xiāo qīng jǐng nán de