念奴嬌

清代 嚴繩孫
浮生夢裡,更能得、幾度人間今夕。西子湖頭秋已半,清景似曾相識。 銀渚雲開,珠胎月滿,一片傷心碧。姮娥知否,照人如此清切。 試望蘇小西陵,如今松柏,盡難尋油壁。星火樓台永夜舟,不是舊遊蹤跡。 病憶愁吟,有荷花笑我,百端交集。數聲何處,夜分猶自吹笛。
shēng mèng   gèng néng rén jiān jīn 西 tóu qiū bàn qīng jǐng   céng xiāng shí      
yín zhǔ yún kāi   zhū tāi yuè mǎn 滿   piàn shāng xīn héng é zhī fǒu zhào   rén qīng qiē    
shì wàng xiǎo 西 líng   jīn sōng bǎi   jǐn nán xún yóu xīng huǒ lóu tái yǒng zhōu   shì jiù yóu zōng    
bìng chóu yín   yǒu huā xiào   bǎi duān jiāo shù shēng chǔ   fēn yóu chuī