念奴嬌

宋代 蔡松年
飛雲沒馬,轉沙場疊鼓,三年寒食。聞道西州春漫漫,曉玉天香欹側。 華屋金盤,哀弦清瑟,一曲春風坼。酒鄉堪老,紫雲莫笑狂客。 我本方外閒身,西山爽氣,未信兵塵逼。拄杖敲門尋水竹,不問禪坊幽宅。 醉墨烏絲,新聲翠袖,不可無吾一。殷勤紅撲,好留姚魏顏色。
fēi yún méi   zhuǎn shā chǎng dié   sān nián hán shí wén dào 西 zhōu chūn màn màn   xiǎo tiān xiāng
huá jīn pán   āi xián qīng   chūn fēng chè jiǔ xiāng kān lǎo   yún xiào kuáng
běn fāng wài xián shēn   西 shān shuǎng   wèi xìn bīng chén zhǔ zhàng qiāo mén xún shuǐ zhú   wèn chán fāng yōu zhái
zuì   xīn shēng cuì xiù   yīn qín hóng   hǎo liú yáo wèi yán