念奴嬌

宋代 李祁
碧天高穩,颺晴煙、頓覺繁華都了。燕舞鶯啼成往跡,回首春光草草。 一捲風簾,數行疏柳,寫出秋懷抱。憑欄心事,漫將收入殘照。 門外江水濺濺,分流到海,知有路多少。送得年前分夢去,依舊怨懷難掃。 寄隱無山,埋憂無地,獨向天涯老。待尋霜劍,夜深長伴吟嘯。
tiān gāo wěn   yáng qíng yān dùn jué fán huá dōu le yàn yīng chéng wǎng   huí shǒu chūn guāng cǎo cǎo
juàn fēng lián   shù xíng shū liǔ   xiě chū qiū huái bào píng lán xīn shì   màn jiāng shōu cán zhào
mén wài jiāng shuǐ jiān jiān   fēn liú dào hǎi   zhī yǒu duō shǎo sòng de nián qián fēn mèng   jiù yuàn huái nán sǎo
yǐn shān   mái yōu   xiàng tiān lǎo dài xún shuāng jiàn   shēn cháng bàn yín xiào