念奴嬌

宋代 王夢應
欲霜更雨,記青雲籬落,東風前此。簾外客秋人共老,雁與愁飛千里。水郭煙明,竹陂波小,萬葉寒聲起。憑高那更,九嶷吹盡雲氣。 婉娩空復多情,年年晉夢,花與柴桑是。誰解意消風日晚,短笛孤舟林水。江蟹籠新,露萸斟淺,澆得鄉關思。平蕪天遠,一痕黃抹秋霽。
shuāng gèng   qīng yún luò   dōng fēng qián lián wài qiū rén gòng lǎo   yàn chóu fēi qiān shuǐ guō yān míng   zhú bēi xiǎo   wàn hán shēng píng gāo gèng   jiǔ chuī jǐn yún
wǎn wǎn kōng duō qíng   nián nián jìn mèng   huā chái sāng shì shuí jiě xiāo fēng wǎn   duǎn zhōu lín shuǐ jiāng xiè lóng xīn   zhēn qiǎn   jiāo xiāng guān píng tiān yuǎn   hén huáng qiū