念奴嬌

宋代 鄭達可
嫩涼如水,正一天風露,秋容如沐。明日中秋今夜月,千里清輝光足。周室姬公,唐家元軌,來享人間福。老人星瑞,光芒南照檐曲。 行看裂土分茅,朱顏青鬢,好稱腰橫玉。便挽銀河斟北斗,傾作千鍾醽醁。子舍榮華,孫枝赫奕,茂盛同松竹。尊前歡笑,競將椿算為祝。
nèn liáng shuǐ   zhèng tiān fēng   qiū róng míng zhōng qiū jīn yuè   qiān qīng huī guāng zhōu shì gōng   táng jiā yuán guǐ   lái xiǎng rén jiān lǎo rén xīng ruì   guāng máng nán zhào yán
xíng kàn liè fēn máo   zhū yán qīng bìn   hǎo chēng yāo héng biàn 便 wǎn yín zhēn běi dǒu   qīng zuò qiān zhōng líng shè róng huá   sūn zhī   mào shèng tóng sōng zhú zūn qián huān xiào   jìng jiāng chūn 椿 suàn wèi zhù