念奴嬌

宋代 鄭元秀
山光堂下,恰催花雨過,韶華將半。蝶舞迴風鶯度曲,暖響笙簫庭院。泥軾仙翁,當時此夕,正夢投懷燕。紫髯黃髮,到今如此清健。 豈但風月平分,海沂千里,流得歡聲遍。屈宋江山,還助說,莫惜金荷頻卷。問壽何如,鳳池三到,卻放壺天晚。赤松應待,掛冠歸伴蕭散。
shān guāng táng xià   qià cuī huā guò   sháo huá jiāng bàn dié huí fēng yīng   nuǎn xiǎng shēng xiāo tíng yuàn shì xiān wēng   dāng shí   zhèng mèng tóu huái yàn rán huáng   dào jīn qīng jiàn
dàn fēng yuè píng fēn   hǎi qiān   liú huān shēng biàn sòng jiāng shān   hái zhù shuō   jīn pín juǎn wèn shòu   fèng chí sān dào   què fàng tiān wǎn chì sōng yìng dài   guà guān guī bàn xiāo sàn