念奴嬌

宋代 章謙亨
垂楊得地,在樓台側畔,無人攀折。不似津亭舟緊處,只伴客愁離別。絲過搖金,帶鋪新翠,雅稱鶯調舌。芳筵相映,最宜斜掛殘月。 卻得連日春寒,未教輕滾,一片庭前雪。應恨張郎今老去,難比風流時節。醉眼渾醒,愁眉都展,舞困腰肢怯。有時微笑,把伊綰個雙結。
chuí yáng de   zài lóu tái pàn   rén pān zhé shì jīn tíng zhōu jǐn chù   zhǐ bàn chóu bié guò yáo jīn   dài xīn cuì   chēng yīng tiáo 調 shé fāng yán xiāng yìng   zuì xié guà cán yuè
què lián chūn hán   wèi jiào qīng gǔn   piàn tíng qián xuě yīng hèn zhāng láng jīn lǎo   nán fēng liú shí jié zuì yǎn hún xǐng   chóu méi dōu zhǎn   kùn yāo zhī qiè yǒu shí wēi xiào   wǎn shuāng jié