念奴嬌

宋代 鄭覺齊
捲簾酒醒,怕無言、慵理殘妝啼粉。記綰同心雙繡帶,珠箔青樓花滿。琢玉傳情,斷金訂約,總是愁根本。誰知薄倖,肯於長處尋短。 舊日掌上芙蓉,新來成刺,變卻風流眼。自信華年風度在,未怕香紅春晚。恩不相酬,怨難重合,往事冰澌泮。分明訣絕,股釵還我一半。
juàn lián jiǔ xǐng   yán yōng cán zhuāng fěn wǎn tóng xīn shuāng xiù dài   zhū qīng lóu huā mǎn 滿 zhuó chuán qíng   duàn jīn dìng yuē   zǒng shì chóu gēn běn shéi zhī xìng   kěn cháng chù xún duǎn
jiù zhǎng shàng róng   xīn lái chéng   biàn què fēng liú yǎn xìn huá nián fēng zài   wèi xiāng hóng chūn wǎn ēn xiāng chóu   yuàn nán chóng   wǎng shì bīng pàn fēn míng jué jué   chāi hái bàn