念奴嬌

宋代 朱敦儒
晚涼可愛,是黃昏人靜,風生萍葉。誰做秋聲穿細柳,初聽寒蟬淒切。旋采芙蓉,重熏瀋水,暗裡香交徹。拂開冰簟,小床獨臥明月。 老來應免多情,還因風景好,愁腸重結。可惜良宵人不見,角枕蘭衾虛設。宛轉無眠,起來閒步,露草時明滅。銀河西去,畫樓殘角嗚咽。
wǎn liáng ài   shì huáng hūn rén jìng   fēng shēng píng shuí zuò qiū shēng chuān 穿 liǔ   chū tīng hán chán qiè xuán cǎi róng   zhòng xūn shěn shuǐ   àn xiāng jiāo chè kāi bīng diàn   xiǎo chuáng míng yuè
lǎo lái yīng miǎn duō qíng   hái yīn fēng jǐng hǎo   chóu cháng zhòng jié liáng xiāo rén jiàn   jiǎo zhěn lán qīn shè wǎn zhuǎn mián   lai xián   cǎo shí míng miè yín 西   huà lóu cán jiǎo