念奴嬌

宋代 鄭域
蕊宮仙子,愛痴兒、不禁三偷家果。棄核成根傳漢苑,依舊風煙難□。老養丹砂,長留紅臉,點透胭脂顆。金盤盛處,恍然天上新墮。 莫厭對此飛觴,千年一熟,異人間梨棗。劉阮塵緣猶未斷,卻向花間飛過。爭似蓮枝,摘來滿把,鶯嘴平分破。餐霞嚼露,鎮長歌醉蓬島。
ruǐ gōng xiān   ài chī ér jīn sān tōu jiā guǒ chéng gēn chuán hàn yuàn   jiù fēng yān nán   lǎo yǎng dān shā   zhǎng liú hóng liǎn   diǎn tòu yān zhī jīn pán shèng chù   huǎng rán tiān shàng xīn duò
yàn duì fēi shāng   qiān nián shú   rén jiān zǎo liú ruǎn chén yuán yóu wèi duàn   què xiàng huā jiān fēi guò zhēng lián zhī   zhāi lái mǎn 滿   yīng zuǐ píng fēn cān xiá jué   zhèn cháng zuì péng dǎo