念奴嬌

宋代 郭世模
光風轉蕙,泛崇蘭、漠漠滿城飛絮。金谷樓危山共遠,幾點亭亭煙樹。枝上殘花,胭脂滿地,亂落如紅雨。青春將暮,玉簫聲在何處。 無端天與娉婷,簾鉤鸚鵡,夢斷聞殘語。玉骨瘦來無一把,手挹羅衣看取。江北江南,靈均去後,誰采蘋花與。香銷雲散,斷魂分付潮去。
guāng fēng zhuǎn huì   fàn chóng lán mǎn 滿 chéng fēi jīn lóu wēi shān gòng yuǎn   diǎn tíng tíng yān shù zhī shàng cán huā   yān zhī mǎn 滿   luàn luò hóng qīng chūn jiāng   xiāo shēng zài chǔ
duān tiān pīng tíng   lián gōu yīng   mèng duàn wén cán shòu lái   shǒu luó kàn jiāng běi jiāng nán   líng jūn hòu   shuí cǎi píng huā xiāng xiāo yún sàn   duàn hún fēn cháo