念奴嬌

宋代 范端臣
尋常三五,問今夕何夕,嬋娟都勝。天豁雲收崩浪淨,深碧琉璃千頃。銀漢無聲,冰輪直上,桂濕扶疏影。綸巾玉塵,庾樓無限清興。誰念江海飄零,不堪回首,驚鵲南枝冷。萬點蒼山何處是,修竹吾廬三徑。香霧雲鬟,清輝玉臂,醉了愁重醒。參橫斗轉,轆轤聲斷金井。
xún cháng sān   wèn jīn   chán juān dōu shèng tiān huō yún shōu bēng làng jìng   shēn liú li qiān qǐng yín hàn shēng   bīng lún zhí shàng   guì shī shū yǐng guān jīn chén   lóu xiàn qīng xīng shuí niàn jiāng hǎi piāo líng   kān huí shǒu   jīng què nán zhī lěng wàn diǎn cāng shān chǔ shì   xiū zhú sān jìng xiāng yún huán   qīng huī   zuì le chóu zhòng xǐng shēn héng dǒu zhuǎn   lu shēng duàn jīn jǐng