念奴嬌

宋代 沈唐
杏花過雨,漸殘紅零落,胭脂顏色。流水飄香人漸遠,難托春心脈脈。恨別王孫,牆陰目斷,手把青梅摘。金鞍何處,綠楊依舊南陌。消散雲雨須臾,多情因甚,有輕離輕拆。燕語千般,爭解說、些子伊家消息。厚約深盟,除非重見,見了方端的。而今無奈,寸腸千恨堆積。
xìng huā guò   jiàn cán hóng líng luò   yān zhī yán liú shuǐ piāo xiāng rén jiàn yuǎn   nán tuō chūn xīn hèn bié wáng sūn   qiáng yīn duàn   shǒu qīng méi zhāi jīn ān chǔ   yáng jiù nán xiāo sàn yún   duō qíng yīn shén   yǒu qīng qīng chāi yàn qiān bān   zhēng jiě shuō xiē jiā xiāo xi hòu yuē shēn méng   chú fēi zhòng jiàn   jiàn le fāng duān ér jīn nài   cùn cháng qiān hèn duī