念奴嬌

宋代 劉鎮
調冰弄雪,想花神清夢,徘徊南土。一夏天香收不起,付與蕊仙無語。秀入精神,涼生肌骨,銷盡人間暑。稱軒悉絕,惜花還勝兒女。 長記歌酒闌珊,開時向晚,笑浥金莖露。月浸欄干天似水,誰伴秋娘窗戶。困殢雲鬟,醉欹風帽,總是牽情處。返魂何在,玉川風味如許。
diào 調 bīng nòng xuě   xiǎng huā shén qīng mèng   pái huái nán xià tiān xiāng shōu   ruǐ xiān xiù jīng shén   liáng shēng   xiāo jìn rén jiān shǔ chēng xuān jué   huā hái shèng ér
zhǎng jiǔ lán shān   kāi shí xiàng wǎn   xiào jīn jīng yuè jìn lán gān tiān shì shuǐ   shuí bàn qiū niáng chuāng hu kùn yún huán   zuì fēng mào   zǒng shì qiān qíng chù fǎn hún zài   chuān fēng wèi