念奴嬌

宋代 秦觀
畫橋東過,朱門下,一水閒縈花草,獨駕一舟千里去,心與長天共渺。乍暖扶春,輕寒弄曉,是處人蹤少。黯然望極,酒旗茅屋斜嬝。 少年無限風流,有誰念我,此際情難表。遙想藍橋何日到,暗把心期自禱。柳陌輕E97C,沙汀殘雪,一路風煙好。攜壺自飲,閒聽山畔啼鳥。
huà qiáo dōng guò   zhū mén xià   shuǐ xián yíng huā cǎo   jià zhōu qiān   xīn cháng tiān gòng miǎo zhà nuǎn chūn   qīng hán nòng xiǎo   shì chǔ rén zōng shǎo àn rán wàng   jiǔ máo xié niǎo
shào nián xiàn fēng liú   yǒu shuí niàn   qíng nán biǎo yáo xiǎng lán qiáo dào   àn xīn dǎo liǔ qīng   E   9   7   C   E97C, shā tīng cán   xuě fēng yān hǎo xié   yǐn xián tīng shān pàn