念奴嬌

宋代 秦觀
千門明月,天如水,正是人間佳節。開盡小梅春氣透,花燭家家羅列。來往綺羅,喧闐簫鼓,達旦何曾歇。少年當此,風光真是殊絕。 遙想二十年前,此時此夜,共綰同心結。窗外冰輪依舊在,玉貌已成長別。舊著羅衣,不堪觸目,灑淚都成血。細思往事,只添鏡里華發。
qiān mén míng yuè   tiān shuǐ   zhèng shì rén jiān jiā jié kāi jǐn xiǎo méi chūn tòu   huā zhú jiā jiā luó liè lái wǎng luó   xuān tián xiāo   dàn zēng xiē shào nián dāng   fēng guāng zhēn shi shū jué
yáo xiǎng èr shí nián qián   shí   gòng wǎn tóng xīn jié chuāng wài bīng lún jiù zài   mào chéng zhǎng bié jiù zhù luó   kān chù   lèi dōu chéng xuè wǎng shì   zhǐ tiān jìng huá