念金鑾子二首

唐代 白居易
衰病四十身,嬌痴三歲女。非男猶勝無,慰情時一撫。 一朝舍我去,魂影無處所。況念夭札時,嘔啞初學語。 始知骨肉愛,乃是憂悲聚。唯思未有前,以理遣傷苦。 忘懷日已久,三度移寒暑。今日一傷心,因逢舊乳母。 與爾為父子,八十有六旬。忽然又不見,邇來三四春。 形質本非實,氣聚偶成身。恩愛元是妄,緣合暫為親。 念茲庶有悟,聊用遣悲辛。暫將理自奪,不是忘情人。
shuāi bìng shí shēn   jiāo chī sān suì fēi nán yóu shèng   wèi qíng shí
zhāo shě   hún yǐng chǔ suǒ kuàng niàn yāo zhá shí   ōu chū xué
shǐ zhī ròu ài   nǎi shì yōu bēi wéi wèi yǒu qián   qiǎn shāng
wàng huái jiǔ   sān hán shǔ jīn shāng xīn   yīn féng jiù
ěr wèi   shí yǒu liù xún rán yòu jiàn   ěr lái sān chūn
xíng zhì běn fēi shí   ǒu chéng shēn ēn ài yuán shì wàng   yuán zàn wèi qīn
niàn shù yǒu   liáo yòng qiǎn bēi xīn zàn jiāng duó   shì wàng qíng rén