念二子

宋代 鄧林
二子死已久,我心猶未忘。時復一思之,宛如在我旁。 阿滿行年方九歲,信口說書能屬對。章兒六歲未發蒙,四聲反切皆暗通。 兄弟參差雙玉樹,不比尋常豚犬豎。我時辭家游廣西,大者牽衣小者啼。 只言父子情眷戀,豈料歸來不相見。兄死半月弟遽從,雙函同寄佛寺中。 念父有言留與母,使我聞之割心腑。家山歸骨已多年,私愛不斷如繩牽。 情之所鍾在我輩,子夏喪明豈其罪。眼前雖有黃口兒,幾何望得長成時。 兄弟碌碌各自屋,異鄉何人是手足。一回念子一回憂,憂得黑頭成白頭。
èr zi jiǔ   xīn yóu wèi wàng shí zhī wǎn   zài páng    
ā mǎn 滿 xíng nián fāng jiǔ suì   xìn kǒu shuō shū néng shǔ duì zhāng ér liù suì wèi mēng   shēng fǎn qiè jiē àn tōng    
xiōng cēn shuāng shù   xún cháng tún quǎn shù shí jiā yóu guǎng 西   zhě qiān xiǎo zhě    
zhǐ yán qíng juàn liàn   liào guī lái xiāng jiàn xiōng bàn yuè cóng shuāng   hán tóng zhōng    
niàn yǒu yán liú   shǐ 使 wén zhī xīn jiā shān guī duō nián   ài duàn shéng qiān    
qíng zhī suǒ zhōng zài bèi   zi xià sàng míng zuì yǎn qián suī yǒu huáng kǒu ér   wàng zhǎng chéng shí    
xiōng   xiāng rén shì shǒu huí niàn zi huí yōu yōu   hēi tóu chéng bái tóu