鐃歌 其十一 芳樹

明代 李攀龍
芳樹如此之蔚蔚,上有黃鵠以翱翔,下飲蘭池鳴鏘鏘。 二而為侶,三而為行。芳樹拉雜黃鵠傷,秋風蕭蕭思其鄉。 妒人之子妒殺我,君有它心無不可。黃鵠高飛亦有羅,目欲顧之奈樂何。
fāng shù zhī wèi wèi   shàng yǒu huáng áo xiáng   xià yǐn lán chí míng qiāng qiāng  
èr ér wèi   sān ér wéi xíng fāng shù huáng shāng qiū   fēng xiāo xiāo xiāng    
rén zhī shā   jūn yǒu xīn huáng gāo fēi yǒu luó   zhī nài