南源莊

宋代 曾鞏
床上不廢看青山,門前便踏南澗路。 繞牆頓失車馬喧,岸幘日得滄洲趣。 嘗嗟秋蓬轉,未有茅屋據。 對此耳目新,始覺精爽聚。 滄溟未可泛舟入,雁盪誰能胝足去。 醫閭在夷蠻,羅浮苦煙霧。 子真自愛谷口家,孔丘老亦洙泗住。 吾能放意游八極,此興久與前賢附。 悄然怪我思慮深,已欲摧倒聞猿樹。 眼前了竹林掃月散絺葛,雪艇搜溪出魴鱮。 帽塵便可臨水濯,里斗何妨閉門拒。 介推母厭俗,久思顛崖住不顧。 梁鴻妻亦高,能快穿衣與藜茹。 成家儻已嫁諸妹,有立不憂吾弟孺。 攘攘天地間,萬類歹好惡。 歡合無一非,睽窮有百牾。 吾獨安能逐毛髮,飲泉食力從所慕。
chuáng shàng fèi kàn qīng shān   mén qián biàn 便 nán jiàn  
rào qiáng dùn shī chē xuān   àn cāng zhōu  
cháng jiē qiū péng zhuàn   wèi yǒu máo  
duì ěr xīn   shǐ jué jīng shuǎng  
cāng míng wèi fàn zhōu   yàn dàng shuí néng zhī  
zài mán   luó yān  
zhēn ài kǒu jiā   kǒng qiū lǎo zhū zhù  
néng fàng yóu   xīng jiǔ qián xián  
qiǎo rán guài shēn   cuī dào wén yuán shù  
yǎn qián le zhú lín sǎo yuè sàn chī   xuě tǐng sōu chū fáng  
mào chén biàn 便 lín shuǐ zhuó   dòu fáng mén  
jiè tuī yàn   jiǔ diān zhù  
liáng hóng gāo   néng kuài chuān 穿  
chéng jiā tǎng jià zhū mèi   yǒu yōu  
rǎng rǎng tiān jiān   wàn lèi dǎi hào  
huān fēi   kuí qióng yǒu bǎi  
ān néng zhú máo   yǐn quán shí cóng suǒ