南源山

唐代 姚偓
修徑投幽隱,輕裘怯暮寒。閒僧能解榻,倦客得休鞍。 白雨鳴山麓,青燈語夜闌。明朝梯石路,更仗筍輿安。
xiū jìng tóu yōu yǐn   qīng qiú qiè hán xián sēng néng jiě   juàn xiū ān
bái míng shān   qīng dēng lán míng cháo shí   gèng zhàng sǔn 輿 ān